Thứ Hai, 6 tháng 1, 2014
HÃY ĐỂ LỚP TRẺ TỰ LỰA CHỌN YÊU THƯƠNG
Con đường lượn giữa những kiến trúc cổ, một di tích được gìn giữ trọn vẹn. Một bà già bận áo
choàng xám và đi bốt đang cào đất gần bức tường đá. Bên kia đường những người đang san bằng con
đường dốc quanh chiếc đầm rộng. Chim hải âu và ngỗng trời kêu vang trên không.
Chiếc xe Zeep của chúng tôi vượt cao hẳn các xe khác, tôi ngồi sau tay lái được ngắm một phong cảnh
đặc biệt. Xa xa, những chiếc xe hãm phanh đèn đỏ nhấp nhánh như một trò chơi Domino vô tận, Giao
thong bị ngừng hẳn. Kẹt giữa mớ sắt thép ầm ĩ bốc khói đó, tôi nhảu khỏi xe ngồi trên thanh chắn phía
trước. Khuất dần sau mái nhà, mặt trờ hắt lên cây cối vầng hào quang sang chói.
Một toán học sinh trung học chuyện trò rôm rả đi qua gần chỗ tôi ngồi. Một cô gái lớn, mảnh mai tách
ra tiến lại gần phía tôi. Đôi mắt xanh ánh lên.
Xin chào, tôi đây – cô nói.
Một thoáng nghi ngờ thể hiện trong lời giới thiệu vô vị đó. Tôi mỉm cười nhớ lại cuộc đàm phán gần
hai năm trước đây, cũng bắt đầu bằng những lời như vậy.
* * *
Xin chào, tôi đây - tiếng nói đầu dây réo lên.
Chào “tôi”. Vì không nhận ra giọng nói, tôi rất vui được biết cô cho biết tên.
Thôi, đừng vờ vĩnh nữa! Mẹ tôi bảo gọi điện thoại cho ông vào lúc năm giờ.
Đồng hồ chỉ mười bảy giờ bốn mươi lăm phút. Cười thầm, tôi giở một tập giấy, vui vì cô gái muốn tôi
nhận ra ngay. Giở xem toàn bộ những tờ giấy xé ra và những mẩu ghi chú xem ai đã hẹn gọi điện cho
tôi vào lúc năm giờ chiều, tôi không tìm tòi nữa mà hỏi người đối thoại xem tôi có thể giúp ích được
gì.
Không đâu. Giọng cô nói có vẻ không chắc chắn lắm.
Cô có muốn giúp tôi không? – Tôi hỏi, ý thức được câu hỏi có vẻ khôi hài tuy với ý đồ nghiêm túc.
Không, đó là câu trả lời.
Thế vì sao cô gọi cho tôi?
Vì cần phải thế.
Theo cô, “cần phải thế” là sao?
Rất đơn giản, cô nói - Nếu tôi không gọi ông, mẹ tôi sẽ giao tôi với ông chú mà ông này dọa sẽ đưa tôi
vào bệnh viện thần kinh. Tôi không có sự lựa chọn nào khác.
ồ! Tôi nói, nhận ra ngay cô gái. Đáng lẽ cô có thể quyết định để người ta chở cô vào một bệnh viện
thần kinh.
Tôi không muốn, dĩ nhiên rồi. Chính vì thế mà tôi gọi điện thoại cho ông.
Thế “cần phải” gọi hay cô muốn gọi?
Đầu giây im lặng. Tôi nghe cô nuốt nước bọt và giọng nói rõ ràng hơn.
Tôi nghĩ là tôi muốn – cô gái thì thầm.
Đồng ý….thế thì có việc gì nào?
Thối thật! Cuộc nói chuyện này thật ngây ngô. Ông hoàn toàn biết rõ nguyên nhân tôi gọi ông.
Cô thực sự nghĩ thế à? Tôi hiểu vì sao mẹ cô muốn cô gọi tôi. Bà có lý do của bà, còn lý do của cô là
gì?
Tôi coi như là cần một cuộc gặp mặt.
Cô có cần gặp tôi hẹn gặp không?
Có, buồn cười thật!
Đồng ý – Tôi trả lời. Biết được người ta muốn gì và hỏi cho ra có lẽ là một kinh nghiệm tuyệt vời.
Được, được rồi! Cô nói. Trước khi thống nhất giờ hẹn, tôi muốn nói với ông một điều. Mẹ tôi nói là
ông rất cởi mở. Tôi muốn biết việc đó đúng đến mức nào! Tôi không có ý định ngồi nhìn ông trong văn
phòng suốt một giờ. Chúng ta có thể gặp nhau gần bờ đầm ở thành phố cổ không?
Tôi đã có nhiều cuộc tiếp xúc với một số học sinh của tôi trong khu vườn này. Tôi không chút ngần
ngại.
Tốt thôi, nếu cô thích.
Với những điều kiện của tôi.
Đấy là cuộc hội kiến của cô mà.
Hay lắm, cô nói.
Mười sáu giờ ngày thứ tư, có phù hợp với cô không?
Chà chà. Ông có dáng vẻ thế nào?
Một mét tám mươi, tao cao, râu rậm, tóc nâu để dài, mũi to.
Tôi nhận ra mình mỉm cười khi nghe tự tả mình
Ông có vẻ kỳ cục như vậy à?- cô hỏi
Có lẽ theo cái nhìn của một số người nào đó. Còn cô, tôi nhận ra cô như thế nào?
Cô trả lời có chút tinh ranh:
Thế này! Tôi bận chiếc veston đen, khoác áo ngoài cổ trắng.
Tốt lắm. Tôi sẽ ngồi trên một chiếc ghế bên đầm.
Hết rồi chứ?
Đúng, tôi trả lời. Nếu cô không hỏi tôi việc gì khác.
Không
Tuyệt. Vậy thứ tư sẽ gặp nhau
Chờ đã!
Cô gái nghĩ một lúc lâu.
Tên tôi là Ameli
Xin chào Ameli. Nhiều người gọi tôi là Gấu; vợ con tôi thì cứ gọi là “Bar” rồi “Gấu” đôi khi là “Gấu
lớn”.
Tôi sẽ gọi ông là Kaufman, hay tôi phải gọi là ông Kaufman?
Tùy cô
Đồng ý, Kaufman. Hẹn ngày thứ tư.
* * *
Trích nhật ký của Ameli, ngày mồng 3 tháng năm
…Tôi không ngờ ông ta hiền lành đến thế, nhưng tôi không thích ông- vợ con gọi ông là Gấu, thật
cảm động. Có lẽ trước đây, ông quản lý một vườn thú. Bộ râu! Bộ râu! Tôi không muốn nói với ai,
không cần nói với ai. ở tôi chẳng có gì trục trặc cả.
Người đàn bà bẩn thỉu! Bố tôi định bỏ rơi nhưng có lẽ bà ta nằn nì. Nhìn bà ta cùng với Potié,
người ta sẽ bảo bố tôi “bị đá”.
Tinet và tôi có vẻ ngốc nghếch, ngồi trên cầu tiêu vừa hút thuốc, khi đi vào văn phòng vẫn còn phi
phèo. Tôi chỉ nghĩ đến ăn đá và sôcôla. Norman mời tôi thứ sáu đi chơi. Tôi biết rõ anh ta muốn
gì. Ameli béo hay đúng hơn Ameli to lớn. Tôi không bao giời nhìn vào gương nữa. Chỉ Alan là
người bạn thực sự độc nhất của tôi.
Con đỉa hút máu. Ông Thomas nhìn chằm chằm vào đôi vú của Johan. Ông ta không dám nhìn Lise
vì cô đã tống khứ ông ta. Tôi gặp Catherine trong hành lang sau buổi tập. Tôi không thể nhìn
thẳng vào cô. Tôi làm ra vẻ không thấy cô nhưng cô ta biết thế. Tôi thật khó chịu về trường hợp
Catherine…
* * *
Bầu trời công viên u ám khi tôi chờ Ameli trong cuộc tiếp xúc đầu tiên. Một làn sương mỏng, ánh bạc
bao trùm đồng ruộng, che mờ những khía cạnh sắc nét, phủ trùm lên những màu sắc rực rỡ. Tôi nhìn ra
xa trên con đường bao quanh bờ đầm. Không có cô gái nào bận veston đen cổ áo trắng. Tôi ngần ngại
ngồi lên một chiết ghế gỗ dài. Mấy phút sau, sương mù hầu như không nhận thấy, thấm ướt quần tôi.
Những con chim bay lượn xung quanh làm tôi lãng ý. Hai cậu con trai chơi ném đĩa. Một đoàn trẻ nhỏ
chạy trên đồng cỏ đến một chiếc cầu cũ.
Mười phút dần dần trôi qua. Không có bóng dáng Ameli. Tôi lại nhìn vào các góc công viên và nén ý
muốn bỏ đi. “Theo những điều kiện của tôi”, cô ta đã nói thế và tôi cũng đã chấp nhận.
Đàn hải âu cất tiếng kêu, bay theo một cô gái mới lớn đang máy móc tung lên trời những nắm bỏng
ngô. Điệu bộ duyên dáng tương phản với sự bất động lạ lùng của khuôn mặt. Chiếc áo bluson bó lượn
quanh mình. Đôi ống quần bó sát đùi. Mặc dù béo phị, cô gái bận quần áo thích hợp với một người
thon thả hơn. Tuy ở cách xa tôi mấy trăm mét, tôi thấy cô nhiều lần nhìn về phía tôi. Cô liếc nhìn tôi tò
mò và bí mật. Đó là Ameli, tôi nghĩ, nhận ra cô theo bản năng.
Thấy tôi nhìn chăm chú, cô quay lưng lại, đi đến một con đường nhỏ khuất mắt tôi. Hai mươi phút sau
trôi qua. Bỗng cô gái xuất hiện trước mặt tôi ở phía bên kia đầm. Lần này cô ném hai miếng cho vịt và
bỏ vào miệng miếng thứ ba. Thậm chí hôm nay phong cách nhai bánh của cô gái vẫn rõ rệt trong ký ức
tôi. Miệng cô thực hiện một động tác máy móc như rời khỏi thân mình.
Lúc tôi đứng dậy, cô gái nhìn thẳng vào tôi, giơ cao bảy ngón và tôi hiểu. Chỉ còn bảy phút nữa cho
cuộc gặp gỡ, hay đúng ra là cuộc không gặp gỡ của chúng tôi. Tôi lại ngồi xuống, quan sát cô trong lúc
cô tiếp tục cho vịt ăn. Đúng bảy phút sau, cô quay lại rời công viên.
* * *
Trích nhật ký của Ameli, ngày mồng 10 tháng năm
Tay kiêu căng bẩn thỉu đó ngồi lỳ trên ghế, thái độ phớt tỉnh hoàn toàn. Nhưng tôi biết ông ta tự
cảm thấy như một con lừa, tìm kiếm một chiếc bluson có cổ trắng. Mục tiêu rõ quá! Tôi chỉ nghĩ
trò chơi nhỏ này làm tôi thích thú…như dắt mũi con chó.
Tôi có lý trong trường hợp anh Norman. Anh ta có bàn tay dài. Trông anh thật gớm guốc. Anh chỉ
nghĩ đến hôn, nhưng tôi không hôn. Anh ngạc nhiên quá trời khi tôi tát anh!
Janne và Maclen thuyết về sự giải phóng phụ nữ trong giờ rảnh; họ nằn nì tôi theo lời họ nhưng
tôi không quan tâm đến cuộc khởi loạn của họ. Hơn nữa, Crista cho họ là đồng tính luyến ái.
Sudan nói lải nhải với chúng tôi về buổi tối tuyệt vời với Hugo. Và khi không phải với Hugo thì là
với một anh khác. Cô ta phải có những đôi vú từng trải nhất cả trường. Thật chối tai! Tôi bảo cô
im đi. Cô cho là tôi ghen ghét. Tôi chán ngấy thì đúng hơn. Nhưng cô cũng có lý. Ngoài Alan,
Norman mặt trứng cá là người duy nhất mời tôi đi chơi đã hai tháng nay. Đúng là buồn trong
những tối thứ bảy ngồi ngẩn ngơ trước màn hình vô tuyến…
Cuộc gặp gỡ lần thứ hai của chúng tôi cũng bắt đầu như lần trước trừ việc tôi ngồi ở một chiếc ghế
khác. Ameli vẫn mang bỏng ngô ném choc him và một chiếc bánh khác cho vịt. Không chào hỏi. Tuy
vậy mỗi người càng ý thức hơn sự có mặt của người kia.
* * *
Trích nhật ký Ameli, ngày 17 tháng năm
Tôi vẫn chơi màn kịch ấy với Kaufman trong công viên. Tôi chắc mẩm ông ta sẽ đến chỗ tôi kêu
lên là hai chúng tôi phải trò chuyện với nhau hay đại loại như thế…Nhưng không. Tôi tự nhủ ông
chơi trò gì. Nhưng tôi có thể vững vàng trong thời gian lâu như ông ấy. Cũng lạ, thực sự ông có vẻ
như một con Gấu. Và cứ tiếp tục là con người thờ ơ, thoải mái, chỉ ngồi trong công viên.
Tôi không thấy Catherine. Có lẽ cô đau ốm nhưng tôi không muốn gọi điện thoại cho cô.
Đôi khi tôi có cảm tưởng như điên lên: hôm nọ, khi tôi đang mơ màng trong lớp, tôi thấy Norman
đang đứng gần cửa sổ. Anh ta kể với mọi người đã hôn tôi như thế nào, bịa ra cả một câu chuyện
bậy bạ. Mọi người cười ồ lên. Tôi bèn chạy lại, đẩy anh ta qua cửa sổ. Tôi sung sướng nghe anh ta
kêu lên, ngã trên hè phố. Nhìn lại mặt khi không phải Norman mà là Pohn, không chịu được
Norman và bà Hung hãn…
* * *
Trong cuộc gặp gỡ thứ ba, Ameli lại gần ghế tôi ngồi cách ba mét, đôi mắt dàn với mắt tôi. Một cái
nhìn nghi ngờ nhưng có nét dịu dàng. Giận dữ nhưng dễ cảm. Muốn tránh đi nhưng cũng muốn lại gần.
Tôi mỉm cười với cô, thành thật xúc động vì sự có phần đặc biệt của cô.
Bỗng cô quay lưng lại và bỏ đi. Thời gian trôi qua, phía bên kia đầm cô có một cử chỉ ngạc nhiên. Cô
giơ tay chào tôi nhưng nét mặt vẫn bất động, vô cảm. Cô làm tôi nhớ lại cuộc du lịch của chúng tôi với
đứa con trai Raul; cháu tập những động tác đơn giản nhất một cách khó khăn.
* * *
Trích nhật ký Ameli, ngày 24 tháng năm
Tôi không hiểu vì sao nhưng hôm nay tôi đã giơ tay chào ông ta. Có lẽ vì thương cảm, tôi không
muốn ông cảm thấy đơn độc. ồ, mặc kệ ông ta! Kaufman đã chấp nhận cho tôi đặt điều kiện, thế thì
ông phải đi đến cùng. Khi tôi gần lại ông, ông mỉm cười với tôi như một gã ngu xuẩn. Có lúc tôi có
cảm giác ông thành thật, ông yêu thương tôi. Tôi muốn cho ông một nắm đấm vào mặt đồng thời
cũng muốn ôm lấy ông. Anh có thể nghĩ rằng có người chịu đựng được tôi? Cô bạn thân luôn luôn
đẩy vào lưng bảo tôi đến các cuộc gặp gỡ. Tôi những muốn cô để tôi yên. Bố tôi than phiền tôi
không tiến bộ gì. Không, thật đấy! Bây giờ thậm chí tôi muốn gặp một người chữa bệnh thần kinh.
Mẹ tôi bảo tôi cần một người bạn chứ không cần thầy thuốc. Một người bạn? Bà biết thế nào về
điều đó? Có lẽ tôi điên hơn người ta tưởng nhiều…
* * *
Cuộc gặp gỡ thứ tư bắt đầu như thường lệ. Tôi ngồi một mình trên ghế. Ameli lười biếng tản bộ trên
cánh đồng dọc theo con đường. Nhưng thay vì cho chim ăn, cách tôi hai trăm mét cô thong thả lại gần
ghế và lặng lẽ ngồi xuống. Tôi quan sát mặt cô, nhận thấy đôi mí mắt hơi rung rung. Cô mím chặt môi
như muốn không thốt ra lời nói phản lại lòng cô.
Rồi không nhìn tôi, cô nói:
Thật ngu ngốc, đúng không?
Cô nghĩ thế à?
Này, Kaufman! Tôi biết trò chơi của ông. Ông ăn miếng trả miếng với tôi chứ gì.
Một nhân vật từ bức tranh của Rénoa toát ra. Tạc tượng trên cảnh vật cây cối, thân hình tròn của cô có
vẻ nhẹ đi, hầu như có thể bồng bềnh. Đôi mắt đỏ khác thường tạo cho cô dáng dấp lịch sự tự nhiên mà
con giận vừa làm giảm bớt.
Tôi chẳng cần biết điều cô nghĩ…Đây là cuộc gặp trao đổi của cô – tôi bác lại – Cô cho là thế nào?
Tôi nghĩ thật vô lý – cô vừa nói vừa cười.
Cô nhảy ra khỏi ghế, bỏ đi, dừng lại, ngập ngừng rồi trở lại chỗ tôi. Gần như muốn khóc, cô dụt dè hỏi
tôi cô đã xử sự như vậy có hợp lý không?
Tôi gật đầu và nói:
Hợp lý lắm, nhưng như vậy có phù hợp với cô không?
Cô lấy lại can đảm và ngồi xuống. Nét mặt có vẻ nghiêm nghị, đôi môi mím lại khinh khỉnh.
Ông là một con chim sẻ kỳ cục, Kaufman – cô nói với giọng chua cay- Tôi tưởng ông khá thông minh
để bây giờ bỏ đi.
Cô quan sát kỹ khuôn mặt tôi, tìm ra những biểu hiện giận dữ, phiền lòng, không đồng tình…mọi cảm
xúc có thể xoá tan những sợ hãi của cô.
Ông không nói gì à?
Để làm gì?
Có đấy! Có đấy.
Cô nhăn trán lại, máy móc đấm nắm tay xuống ghế.
Ông nói điều gì đi, điều gì cũng được …nhưng đừng nêu cho tôi một câu hỏi ngu ngốc khác.
Tôi muốn hỏi cô vì sao những câu hỏi làm cô khó chịu đến vậy, nhưng tôi không hỏi. Tôi tìm cách thể
hiện mình rõ hơn.
Đồng ý, Ameli. Chúng tôi cố gắng làm mọi việc thật tốt và mỗi người theo cách riêng.
Một nụ cười làm rạng khuôn mặt nạ cứng rắn. Rồi mắt cô tối sầm lại trong khi miệng cô nói lời hoan
nghênh nhẹ nhàng:
Rất tốt…rất tốt. ít nhất ông được điểm C cộng. Tôi rất thích khen thưởng những cố gắng đáng khen –
cô nói và đứng ngay dậy – Hôm nay tôi về sớm. Chào ông!
Không một lần quay lại, cô vững vàng bước đi.
* * *
Trích nhật ký Ameli, ngày 30 tháng năm
Không dễ dàng xa cách cỏ dại – Tôi nghĩ một nửa số học sinh luôn luôn hư hỏng. Giữa giờ đổi tiết
học, chỉ cần vào nhà vệ sinh để ra khỏi trường…sang nay tôi bắt đầu có những cơn đau rút, có lẽ
đã đến kỳ hành kinh. Thật rủi ro! à phải! Nhật ký thân yêu, có vài lời về cuộc tiếp xúc với Gấu:
Ông ta đã làm tôi phải nói ra nhưng tôi lật ngược tình hình và ông cụt hứng…Tôi không thể chịu
đựng được đôi mắt ông, trông dịu hiền đến thế…
* * *
Lần gặp thứ năm của chúng tôi bắt đầu hoàn toàn khác. Ameli đi thẳng đến chỗ tôi, ngồi xuống và nở
một nụ cười bí hiểm. Tuy cử chỉ còn cứng rắn (cô khoanh tay trước ngực như một vị tướng tức bực),
cô có vẻ không phải không thể bị tổn thương dễ dàng tự bộc lộ hơn.
Ông biết không, Kaufman? Tôi vẫn không có bluson đen cổ trắng.
Chúng tôi cùng mỉm cười. Ameli miệng tục tục như một bé gái. Thấy tôi cười với cô, cô ngừng ngay
lại gần như ngột ngạt. Khôn khéo, cô lại điều chỉnh thái độ mình, tỏ ra quen tự chủ kỳ lạ.
Tôi đã suy nghĩ về điều ông nói với tôi tuần trước – cô nói – Ông biết, đó là mẹo để chúng tôi gắng
làm tốt mọi cái. Tôi quyết định đổi điểm của ông, thực ra ông đáng được một con B cộng.
Thay đổi tư thế, cô ngoảnh lưng lại phía tôi trước khi tiếp tục. Cô dang hai cánh tay rồi vòng chéo lên
đầu.
Tôi đã muốn ngồi trên chiếc ghế này ngay từ đầu – Giọng cô hạ xuống một nấc – Đúng vậy, và tôi biết
thâm tâm ông cũng đã biết vậy.
Bỏ tay xuống, ngồi tựa lưng, vô nhắm mắt và thở mạnh ra qua đôi môi:
Tốt lắm, Kaufman, bây giờ chúng ta làm gì?
Cô muốn làm gì?
Cũng bắt đầu cho tốt để kết thúc
Bắt đầu việc gì? Tôi hỏi.
Bắt đầu từ việc làm của ông. Phát hiện có gì trục trặc trong tôi.
Tôi không tìm cách phát hiện có gì trục trặc trong người nào cả. Như vậy là một sự phê phán. Điều tôi
biết làm là đặt ra những câu hỏi…từ chỗ cô nói ra. Thực ra đó là những vấn đề của riêng cô, cô muốn
thế nào thì làm như thế. Ameli, không thể đi đến bất cứ nơi nào trừ nơi cô muốn đến.
Ngừng lại thôi ông Kaufman ? Toàn là những điều vớ vẩn. Ông muốn tạo ra tôi theo cái nhìn ngớ ngẩn
của mẹ tôi, là một cô gái đồng trinh mười lăm tuổi không bao giờ hút, không về chậm, không cãi lại.
Như thế! Nhưng tôi thích là tôi!
Cô khóc nhưng rồi đột nhiên thôi khóc.
Vớ vẩn, vớ vẩn!
Điều gì làm cô nổi giận?
Ông, tôi, việc tôi chấp nhận ngồi đây, việc tôi nói ra với ông.
Ai làm cho cô nổi giận vì việc ngồi đây và nói ra với tôi?
Tôi không biết.
Cô xoa trên đùi, lại ngoảnh lưng về phía tôi, thong thả đung đưa người từ trước ra sau.
Này! Tại sao cô không thể tìm một lời giải đáp – tôi đề nghị.
Ông có vẻ khác những người khác…nhưng có lẽ chỉ là một mưu mẹo thôi.
Cái gì là một mưu mẹo?
Sự việc ông ngồi đó, để mặc tôi trong những buổi gặp gỡ, không chỉ trích tôi để thì giờ cho chim ăn.
Việc đó làm tôi kinh sợ!
Ai làm cô kinh sợ?
Mọi việc phải thật rõ ràng. Có lẽ tôi sẽ làm một điều ngu ngốc gì lớn hay nói điều gì không tha thứ
được…đó là điều bà Hung hãn sợ hãi.
Bà Hung hãn là ai?
Việc đó không liên quan gì đến ông, là vấn đề giữa tôi và chính tôi. Ông quên điều đó đi.
Đồng ý, tôi tiêp tục. Vừa rồi cô nói sợ làm một điều ngu ngốc lớn. Như vậy là sao?
Mẹ tôi đấy
Sao, mẹ cô à?
Bà Hung hã đấy. Đó là bí danh tôi đặt cho bà, Ameli nói, vẻ thẹn thùng - tất cả những gì người ta luôn
nói với tôi là tôi không biết gì cả. “Không thể để Ameli quyết định vì nó sẽ làm rối tung lên”. Tôi luôn
luôn không được có mặt, hoặc quá trẻ con hoặc quá dại dột, coi như tôi là một con ngốc. Thế thì cuốc
cùng khi tôi có may mắn làm điều gì tôi thích thì có lẽ sẽ đúng vậy.
Điều gì đúng vậy?
Là tôi không biết gì cả, tôi chỉ làm những điều dại dột.
Cô nghĩ thế à?
Ameli lại khóc, lần này để nước mắt chảy tự do. Những tiếng nấc mạnh, khô, dồn lên cổ họng làm rung
đôi vai. Sau một lúc, cô vươn người lau nước mắt.
Tôi cho là mình tưởng thế. Tôi có cảm tưởng có điều gì quặn lại trong người tôi.
Cô đứng dậy, đặt lòng bàn tay phải trước mặt tôi, một cử chỉ có dấu ấn dịu hiền và một thất vọng âm
thầm. Trong lúc này, cô con gái - người đàn bà nhỏ đó muốn tôi câm lặng. Hít sâu ba lần, cô bỏ bàn
tay xuống và nói:
Chúng ta vừa đi vừa nói được không?
Trong lúc chúng tôi đang rảo bước theo con đường mòn, Ameli bắt đầu chạy. Thân hình đồ sộ của cô
làm cử động chậm đi. Cách xa khoảng bốn mươi lăm mét, cô duyên dáng quay quanh một cây thong
nhỏ, ngả một cách ít duyên dáng hơn nhiều, mũi vùi vào cỏ. Cô đứng lên sau mấy giây và chạy lại phía
tôi.
Ông chờ cho một phút, cô giơ cao ngón tay trỏ và hổn hển nói. Một làn mồ hôi mỏng phủ lên trán.
Bây giờ chúng ta đi thôi.
Thường chúng ta có lý lẽ tin vào những điều chúng ta nghĩ, Ameli ạ. Vì sao khi cô làm điều gì mình
muốn lại nghĩ rằng mình làm những điều dại dột?
Vì tôi đã làm như thế!
Làm điều gì?
Tôi không muốn nói ra.
Sao lại không? Tôi căn vặn.
Vì tôi không thích.
Liếc nhìn đồng hồ, cô nói them:
Hơn nữa, hết giờ rồi. Chào ông, Kaufman, tôi phải về.
Không ngó tôi, cô chạy vào con đường mòn và mất hút sau một ngọn đồi nhỏ.
* * *
Trích nhật ký Ameli, ngày mồng 2 tháng sáu
Tôi suýt thổ lộ, suýt nói với ông ta điều đó. May thật! Tôi không được nói ra với ai cả. Như vậy sẽ
làm cho sự việc rõ ràng hơn, kinh khủng hơn. Lần này tôi gặp Gấu chóng vánh hơn. Tôi cho là vì
chúng tôi đã nói chuyện với nhau. Tôi khá phiền lòng thấy mình vì đã khác. Hóa ra ông ta thẳng
thắn (tôi nghĩ, tôi mong như vậy). Không việc gì làm ông ngạc nhiên, tôi thích điều đó. Có cái gì
đó rất trôi chảy trong giọng nói của ông. Tôi nghĩ ông rất yêu thương tôi. Tôi phải khôn ngoan,
thật khôn ngoan. Tôi cũng không kể lại với Tinet.
Tôi thấy thiếu Catherine. Cô ta đã đi học lại nhưng chúng tôi không nói chuyện với nhau.
Lại đấu khẩu với bà Hung hãn. Bà ngửi thấy mùi cỏ trên quần áo khi tôi đi học về (bà không nói
với tôi vì sao bà nhận biết. Và thế là sự việt xảy ra! Không hỏi han gì tôi, bà cho tôi là đã la cà hư
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét